NỖI NHỚ LÀ NHỮNG CON SÓNG BẠC - VÔ BIÊN



NỔI NHỚ LÀ NHỮNG CON SÓNG BẠC


Những buồn phiền và lạc thú
Hỡi con sóng thời gian
Xòa vào tôi như đê vỡ, giông tố, tia chớp
trên nền trời đêm
Tình yêu là ngọn sóng
Ngọn sóng ồ biển khơi
Con thuyền nào đứng đợi
Ngàn năm vẫn chuyển đá vàng

Tôi bước đi giữa buổi chiều về phía gió
gió và gió
sóng và sóng
Tình yêu mãi đi tìm
lẫn khuất chân mây
Tôi bước đi hoàng hôn đã tắt
bóng đêm và những vì sao
Tình yêu đồng lõa đêm đen
và níu giữ mặt trời

Tôi bước đi bình minh vừa ló
Ánh sáng bào mòn sự cô độc
Tiếng chim thảng thốt báo hiệu một ngày
một ngày tràn vỡ
một ngày mà nổi nhớ xô ùa vào những con sóng bạc
Tôi đứng lại dưới mặt trời
nghe một ngày lầm lỡ...

Cố Quận, chiều 12/4/2012


0 nhận xét:

Đăng nhận xét