KHI Ở XA NGƯỜI - HỒ NGẠC NGỮ


Khi ở xa người, lòng trống trải
Có đi đâu cũng chẳng hết ngày
Muốn ngược đường đi về quá khứ
Gặp lại người cầm lấy bàn tay

Nhưng thời gian không quay lại được
Như dòng sông, như hạt mưa bay
Nên đời vẫn đi về phía trước
Bỏ bóng mình với những cơn say

Rượu nếu uống say chừng một bữa
Lòng đã yêu say cả một đời
Tình đã buộc làm sao mà gỡ
Nhìn dáng ai cũng tưởng dáng người

Khi ở xa người, quên chữ nghĩa
Trăm dòng tin như vẫn không lời
Đêm đêm vẫn mong vầng trăng sáng
Nối hai đầu thương nhớ hai nơi

Hồ Ngạc Ngữ

0 nhận xét:

Đăng nhận xét