THƠ TỪ HOÀI TẤN


một thoáng đời nồng

Còn lối hoa reo ngoài nhà nhỏ
Bốn mùa chim hót không ngưng
Còn vườn cây thơm mùi cỏ
Mở bầu rượu uống rưng rưng

Còn tóc xanh thơm ngày thơ dại
Còn con mắt ướt của đêm nhung
Còn môi nho mọng xuân mười bảy
Còn xác thân chờ phút hiến dâng

Ta biết quen em thời cắp sách
Đường thơm mấy lá ép trong môi
Nhìn miệng em xinh ngần ngại thốt
Lời gió đưa mây tận cuối trời

Và gió đưa mây về cuối trời
Ta cũng biến thành người phiêu lạc
Năm năm rồi em có còn tươi
Những ngày xuân xanh bất tuyệt

Nhưng mây vẫn mong về phương cũ
Có em chờ trong tuổi lớn khôn
Ta mang áo dài cùng sính lễ
Đón em về vui với ta chung

Đêm nay rồi một đêm mai nữa
Chỉ còn bầu rượu cạnh thắt lưng
Trên dặm đường xa thương bạn hữu
Mời hư không một chén rưng rưng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét